Mỗi
người đều đang đi trên một con đường chính là hành trình cuộc sống… Và
không biết có ai đã từng nhận ra rằng một con đường bình thường trải
qua bốn mùa xuân hạ thu đông với những màu sắc tượng trưng khác nhau
thì con đường cuộc sống cũng có bốn giai đoạn từ tuổi trẻ đến tuổi già
với những cung bậc thăng trầm…

Con
đường của những mộng mơ vừa chớm nở, của những kí ức yêu dấu một thời
xa xôi… Đã đi qua biết bao con đường nhưng trong tôi luôn hiện hữu một
con đường thật đặc biệt — tôi gọi đó là “Con đường bốn mùa” với
những sắc màu riêng. Từng ngày trôi qua, tôi đang chuyển động trên con
đường ấy trong chuyến hành trình dài mang tên cuộc sống…
Con đường màu xanh…Buổi
sáng se se lạnh, chút gió từ mặt hồ khẽ thổi tung làn tóc rối nhưng
không giống luồng không khí nóng của chiếc máy sấy tóc mà như cái điều
hòa nhiệt độ thiên nhiên phả ra hơi nước mát lành. Tiết trời buổi sớm
mai thật lạ lúc xuân đang về. Tôi thích nhìn lên bầu trời xanh vời vợi
gió lộng để tìm tiếng hót họa mi réo rắt trên cành lá biếc. Sáng trong
như ánh bình minh len qua kẽ lá, soi đốm nắng đầu tiên lên nụ hoa đào e
ấp chúm chím môi hồng, dịu dàng như hoa lộc vừng rủ xuống mặt hồ mênh
mang gợn sóng, tinh khiết như những giọt sương còn ủ mình trong thảm cỏ
non xanh mướt…
Con đường màu đỏ…Đầu
tháng tư, đâu đó ẩn sâu trong tàn lá dày vài nụ phượng vĩ bé xíu đầu
tiên để chợt nhận ra “Hè đã về rồi!”. Thoáng đó, kỳ thi học kỳ qua,
ngước mặt lên là thấy cả một khoảng trời rực đỏ hoa phượng như những
cánh bướm níu giữ thêm màu sắc sặc sỡ của nắng hạ. Vừa mang chút gì đó
rạo rực của không khí ngày hè sôi động với biết bao kế hoạch vui chơi
ấp ủ suốt những tháng dài học hành bận rộn, lại vừa mang một chút da
diết, luyến lưu trường xưa bạn cũ trong tiếng ve sầu râm ran bao phủ cả
khoảng không bởi âm thanh trầm buồn. Thân thương là thế bởi tôi đã đi
qua hơn mười lăm mùa hoa trên con đường rực đỏ hoa phượng ướp đầy mùi
hương kí ức đọng mãi cùng thời gian. Một ngày hè ngập nắng vàng ươm, có
màu phượng hòa cùng màu “hoa trạng nguyên” đỏ thắm trên cổng trường đại
học đang tiếp thêm cho tôi sức bật để tự bay cao đón chào cuộc sống
trên chính đôi cánh của mình...
Con đường màu vàng…Tôi
yêu trời mùa thu với gió nhẹ, trời trong, nắng nhạt được điểm xuyết bởi
sắc vàng đậm của những con đường trải dài hoa cúc. Mỗi cánh hoa ẩn chứa
một niềm hy vọng làm ánh lên sức sống của sự tin tưởng và tình yêu
thương. Hoa cúc mùa thu mang hương thơm dịu vợi cho lòng tôi miên man
trong khoảnh khắc giao mùa, cho tâm hồn tôi nhẹ bẫng như đám mây lơ
đãng trôi về cuối chân trời, cho đôi tai tôi nâng niu những khoảng lặng
giữa đời thường khi lắng nghe tiếng gió thổi, tiếng chim ca… Để biết rằng mỗi người là một nốt nhạc đan xen nhau trong cuộc sống tựa như bản hòa tấu bất tận của thời gian…
Con đường màu nâu…Chiếc
lá bàng khô ép trong quyển lưu bút giờ chỉ còn lại những gân lá xác xơ.
Một đêm đầu đông, gió rét mướt từ phương xa đến làm cả khu phố chuyển
mình run rẩy. Hai bên đường vắng tanh, có chăng chỉ còn lại những cây
bàng bơ vơ, vươn nhánh cây khô gầy trơ trọi sau khi đã phủ lên con
đường một tấm thảm màu nâu đỏ lá bàng khô. Buổi chiều chỉ nghe thấy
tiếng lạo xạo của chiếc lá khô nào cong queo gồng mình dưới bánh xe
quay nhanh rồi vỡ nát. Màu lá khô đượm buồn nhưng phần nào giúp vơi bớt
sắc trời tẻ nhạt trong khí lạnh se sắt của ngày đông. Làn khói ấm từ lá
bàng khô cháy đượm cũng đủ làm hồng đôi má, khiến đầu tôi mông lung một
câu hỏi “Những chiếc lá bàng rơi rụng trước khi hòa vào đất còn có
thể bên nhau làm bùng lên ngọn lửa trong đêm đông giá rét thì tại sao
sức mạnh của tình yêu lại không thể bừng sáng xua đi mọi tối tăm ẩn
trong từng ngóc ngách của cuộc sống này…”
Cùng trên một con đường nhưng đi qua mỗi mùa trong năm lại hiện lên màu sắc tiêu biểu khác nhau. Cuộc sống của con người với những cung bậc thăng trầm cũng đi qua một con đường như thế. Đó là mùa xuân màu xanh với những ước mơ non nớt nhưng đầy ắp hy vọng, là mùa hè màu đỏ với những hoài bão tuổi trẻ xây đắp thành công, là mùa thu màu vàng khi người ta cần chững lại để tìm kiếm những ý nghĩa tốt đẹp giữa cuộc sống thực tại và mùa đông màu nâu trầm mặc của hoài niệm trong không gian tĩnh lặng của tuổi già.