Thời gian trôi qua
thật nhanh, thấm thoát tôi và anh quen nhau đã mấy tháng, anh
thường hay đến nhà tôi ngồi trò chuyện với tôi vào buổi tối,
chúng tôi ngồi ngoài sân nhìn trời đất và chỉ biết nói chuyện
trên lớp của tôi và anh, có hôm cả hai chúng tôi đã ngồi hàng
giờ không nói và có lúc thì cả hai cùng mở lời, làm thành những
chuỗi cười thơ ngây . Hình ảnh của anh đã bắt đầu nhen nhóm
trong lòng tôi từ dạo ấy, cả hai chúng tôi biết đã "yêu" nhưng
không ai dám nói bởi lúc đó chúng tôi còn quá nhỏ. Những ngày
tháng trôi qua với giận hờn, vui vẻ nhưng e dè và ngại ngùng đã
chiếm hết phần lớn trong chúng tôi .
Tôi và anh có lẽ
chỉ có duyên với nhau dưới trời mưa . Trưa hôm ấy tôi tan học,
đang xớ rớ lên xe đạp vội về nhà thì trời mưa âm ỉ suốt mấy ngày
nên nước đọng đầy đường, tôi gặp anh đón tôi ở góc đường, tôi
chợt run lên vì đã mấy tháng nay tôi và anh giận nhau mà cho đến
hôm nay tôi cũng không hiểu tại sao chúng tôi lại như thế và
đánh mất đi khoảng thời gian cuối cùng của mình. Chỉ còn ba ngày
nữa anh sẽ vào Sài Gòn và một tháng sau anh sẽ bay sang Mỹ cùng
gia đình.
Tôi như kẻ say, chỉ
biết cười và cười, đầu óc tôi quay cuồng không biết phải nói gì
chỉ ghi vội vài dòng chúc anh và gia đình thượng lộ bình an và
anh hãy chỉ xem tôi như đứa em tinh thần. Tôi rất buồn khi viết
dòng chữ đó, nhưng tôi không muốn anh phải suy nghĩ về tôi, tôi
hiểu lòng anh. Đêm đó, lần đầu tiên chúng tôi đi ra ngoài, anh
chở tôi đi lang thang ngoài biển, đường phố vắng tanh như cũng
buồn cùng chúng tôi và cả hai cùng im lặng đeo đuổi suy nghĩ của
mỗi người . Thỉnh thoảng anh lại chỉ nhắc nhở tôi đủ thứ chuyện
và cũng đêm đó tôi và anh cùng hứa hẹn gặp lại nhau sau năm năm
thử thách.
Sáng hôm sau, tôi
nhận từ tay anh một lá thư, lá thư mà anh đã dùng hết can đảm để
viết cho tôi, và cũng là lần đầu tôi nhận thư "tỏ tình" trong
đời, và cũng là ngày cuối cùng của tôi và anh. Tiễn anh đi, trời
âm u như chính lòng tôi lúc ấy . Tôi không nói được lời nào, bởi
tâm hồn tôi như vỡ ra từng mảnh. Tôi và anh không nói lời nào,
cả hai ngượng ngùng đỏ mặt vì đã hiểu trong lòng mỗi đứa nghĩ
gì. Tôi hứa tôi sẽ chờ anh trở về. Lần đầu và cũng là lần cuối
tôi và anh đứng sát bên nhau trước bạn bè và gia đình anh, nhưng
anh vẫn không dám nắm tay tôi ...
Những lá thư qua
lại giữa tôi và anh thật đều đặn, tôi lấy đó làm niềm tin tưởng
cho bản thân, ấp ủ và vẽ ra một tương lai như trong thư anh
viết.
Và cũng đến ngày
chúng tôi được gặp nhau, tôi theo gia đình sang Mỹ sau khi anh
đi được ba năm rưỡi . Khi tôi sang đến nơi, chúng tôi liên lạc
điện thoại thường xuyên hàng tuần. Tất cả những gì anh nói tôi
đều tin đó là sự thật. Rồi tôi sang thăm anh và gia đình đúng
ngày chúng tôi xa nhau được bốn năm. Lúc đó tôi chưa đi học nên
đi dễ dàng hơn anh vì anh vừa đi học và đi làm nên tôi đã thông
cảm và bỏ cả cảm giác tự ái để đến thăm anh. Khi gặp lại anh,
anh và tôi ngỡ ngàng nhìn nhau, tôi thì xác định rằng tôi đã
"yêu" thực sự lòng mình.
Tôi chỉ sang thăm
anh bốn ngày, và cũng trong bốn ngày đó tôi tan nát lòng mình
khi biết là anh đã có một người con gái khác, cô ta là bạn cũ
của anh và anh chỉ vừa gặp cô ta hai tháng trước khi tôi đặt
chân đến Mỹ. Tôi ân hận vì đã không đi đúng chuyến bay trước đó
hai tháng vì gia đình tôi có công việc nên phải dời lại, phải
chăng đó là số phận của tôi ? Cô bạn gái của anh sống ở Cali,
anh lại ở một tiểu bang khác và họ mới có duyên phận ư ?
Tôi quay trở về
nhà, sau một chuyến đi gọi là mở rộng tầm mắt nơi xứ sở mới và
xác định lại tình cảm của mìhh. Tôi muốn nói, muốn trách anh
nhưng tôi đã không thể nào làm điều đó, bởi vì tôi yêu anh thực
sự và tôi nghĩ là tôi sẽ tha thứ cho anh một khi anh trở lại .
Thời gian qua, tôi
cũng bận bịu với việc học, việc làm và hầu như tôi không rảnh
rỗi suốt cả tuần. Nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn nhớ đến anh
và tôi đã dùng cả hai ngày weekend của mình để chỉ viết một bài
này ư ? Tôi vẫn miên man nghĩ về anh dù anh hoàn toàn giả dối và
giả dối . Và tôi thầm nghĩ "phải chăng tất cả đàn ông đều dễ đổi
lòng!".
Ngoài trời lại đang
mưa, những cơn mưa thường làm tôi bồi hồi nhớ lại những gì đã
qua .
Chỉ có em với mưa - Bảo Thy