Ngày ấy tôi còn bé
lắm và anh thì trẻ lắm, trẻ hơn cả cái thời thanh niên sung mãn
nhất khi anh gặp tôi . Con bé mười sáu tuổi chỉ biết mong manh
hiểu sau cái nhìn tha thiết của ai đó là một mảnh trăng. Mảnh
trăng không sáng, cũng không tròn, chỉ le lói, le lói một chút
thôi, kịp đủ để cho tôi nhìn thấy nó. Anh và tôi cách nhau không
xa, cũng không gần lắm. Một con đò và hai bến sông. Dòng sông
cách ngăn hai đứa từng ngày . Anh chỉ kịp đón tôi sau mỗi buổi
tan trường. Thời gian hai đứa giành cho nhau chỉ là hạn hữu .
Anh kịp xoa dịu cho tôi những nỗi buồn đeo theo từ trong lớp
học. Anh cao lớn vỗ về, an ủi cô bé ngốc nghếch, đủ cho nó biết
mỉm cười . Tạo hóa rất khắt khe với nụ cười của tôi và tôi cũng
cay nghiệt khi mỉm cười với anh. Nếu không cười với những giọt
nước mắt tràn trên bờ mi thì nụ cười ấy cũng méo mó bởi cái mũi
nhăn nhăn rất ngộ nghĩnh. Vậy mà anh cũng đã cười, anh luôn là
niềm vui lớn nhất và cũng là nỗi tủi thân "đậm đà" nhất trong
thời học sinh thơ mộng của riêng tôi .
Những ngày chúng
tôi bên nhau thì đêm không trăng dù đang giữa mùa trăng. Trăng
vội giấu mình đi trước khi tôi và anh kịp xuất hiện. Tôi buồn!
Anh vỗ về: "Trăng thẹn với em đấy!". Để rồi tôi cũng cười, chia
chung niềm vui với anh về dải Ngân Hà vừa nối . "Em là niềm hạnh
phúc lớn nhất và cũng là nỗi đau lớn nhất của anh". Tôi bất ngờ:
"Nếu vậy em sẽ tình nguyện là giọt nước mắt nối hai dải Ngân Hà
của hai bến cuộc đời anh". "Anh là tất cả mà cũng chẳng là gì
đối với em phải không?". Tôi bối rối, không biết nên đồng ý hay
phủ nhận đây . Chẳng lẽ, tất cả ...
Anh đi xa, tôi một
mình và quả thật anh trở thành nỗi tủi thân lớn nhất của tôi .
Không anh, tôi lang thang một mình cả trong mơ, trong mưa và
trong ánh trăng. Không anh, con đường tình yêu vắng hẳn. Một
mình tôi, chỉ một mình tôi thôi, một mình. Vóc dáng bé nhỏ của
tôi không có anh bỗng trở nên cô độc. Đêm về khuya, hun hút. Tôi
ước gì mình có anh. Những lá thư của anh vẫn đều đặn bay về. Lời
lẽ con tim yêu thương nồng nàn da diết. Tôi hiểu: mình không thể
sống thiếu anh được nữa rồi . Khóe mắt tôi luôn ướt lệ vì vắng
anh. Anh biết và anh hiểu điều đó. Quà tặng của người đi xa anh
dành cho tôi là một chú gấu bông xinh xắn cùng với lời bài hát
mà anh thường hay ... nhại "Hãy nhìn vào đôi mắt anh đây, em sẽ
hiểu được trái tim này ...". Đôi mắt gấu tròn xoe, cứ nhìn chăm
chú vào tôi như muốn hỏi: Tôi yêu ai ? Tôi yêu anh, anh của một
quãng thời say mê nồng cháy . Thời gian trôi, tôi vùi đầu vào
sách vở, không kịp cả viết thư cho anh, chỉ vội vàng đến bên
điện thoại mỗi tuần. Anh vẫn chu đáo, vẫn âu yếm và lo lắng cho
tôi như ngày xưa . Anh lo cho tôi vất vả vì học, vì buồn khi
vắng anh. Anh hứa là anh sẽ về.
Và anh đã về! Đêm
buông trên con thuyền nhỏ, tôi không ngần ngại ăn hết những ngó
sen mát lịm. Anh nhìn tôi âu yếm, cái nhìn làm nao lòng người
đối diện. "Em đẹp quá". Tôi chỉ còn biết giấu mặt vào vai anh
phủ nhận niềm hạnh phúc đang tràn dâng. Anh thì thầm: "Chờ anh
nhé!".
Kỳ thi đại học đến,
anh chuẩn bị chu đáo hành trang cho tôi . Và tôi đỗ đại học
trong niềm yêu vô bờ. Thư của anh kịp bay về từ khi tôi còn chưa
rõ kết quả. "Em thật tuyệt vời tình yêu bé nhỏ của anh ạ . Em -
đó là niềm tự hào của anh". Tôi như bơi trong hạnh phúc tưởng
như mãi mãi viên mãn trong cuộc đời . Trăng vỡ, dải Ngân hà tan
nhanh thành trăm mảnh, tôi lang thang trong khoảng mưa dỗi hờn.
Tôi không thể nào khóc được nữa, không thể vắt kiệt hồn mình ra
để tìm nước mắt. Anh xa thật rồi, xa thật rồi một thuở ngây thơ
. Không một dòng thơ, không một cú điện thoại, không một lời
nói, cũng không thêm một lần nào nữa cả. Người đàn ông mạnh mẽ,
đứng đắn trong anh biến mất. Thay vào đấy một thằng con trai đớn
hèn, yếu đuối, không vượt nổi vòng cản ngăn của gia đình. Anh đã
chạy trốn tôi, chạy trốn mà không kịp thở, không kịp nói với tôi
dù chỉ là một lời . Tôi không còn đủ can đảm để nói điều gì. Tôi
im lặng, tôi cũng im lặng như anh vậy . Những con đường tình yêu
vẫn không thể nào xóa nhòa nổi . Tôi hận anh! Tôi cầu mong đừng
bao giờ nghĩ về quá khứ, cầu mong anh hãy quên đi tất cả. Cũng
có đêm tôi lang thang tìm mưa . Đôi mắt gấu xinh tôi thay bằng
đôi mắt mèo xanh lét. Mắt mèo trong đêm!
Mùa thu kịp tới,
bước chân vào giảng đường đại học tôi chỉ kịp thấy mình vội vã
qua tấm gương lớn ở chân cầu thang: một con bé gầy yếu, xanh xao
. Có phải vì yêu ? Vẻ vô tư qua đi, chỉ còn lại nỗi ưu tư đằm
sâu trong mắt. Anh nhẫn tâm hơn tôi tưởng nhiều . Lần đầu tiên
trong đời tôi mang nỗi đau cho riêng mình. Không biết những lúc
như thế này tôi có còn là niềm tự hào của anh nữa không. Hạnh
phúc khắt khe với tôi quá. Rồi niềm vui học tập cũng len nhẹ vào
lòng. Dĩ nhiên tôi không thể buồn mãị Cuộc sống sinh viên sôi
động không để cho tôi khóc mỗi ngày . Ngoài giờ lên lớp tôi còn
biết bao công việc. Nỗi lo công việc cơm áo làm tôi quên bớt nỗi
đau .
Ngày mai tôi đã tốt
nghiệp rồi . Thời gian cũng làm tròn thiên chức của nó. Ngày
xưa, trong những giờ phút như thế này tôi luôn có anh cùng san
sẻ niềm hạnh phúc. Bây giờ, liệu anh còn nhớ những gì, anh nhớ
những gì để anh có thể quay lưng lại quá khứ ? Giọt nước mắt
chưa vỡ ra đã kịp nuốt lại . Khóc làm gì, nước mắt làm gì khi
chẳng còn gì để nói với nhau . Rồi anh cũng sẽ đi qua tôi như
cơn gió mà thôi . Mối tình đầu trong ảo vọng. Tình yêu đầu tiên
tan vỡ mau theo nước mắt mặn chát của dòng Ngân Hà muộn màng.
Và rồi cả anh và
tôi đã xa nhau thật lâu, mảnh vụn thời gian có thể hàn gắn lại
nhưng tình yêu của chúng ta thì không thể. Xa nhau rồi anh có
tiếc một thời yêu ?
Bài hát: Cho em một con đường