Mới hai năm mà anh đã trưởng thành rất nhiều. Anh
không còn là chú bé ngày nào với những giận hờn vu vơ, những lúc đùa
vui vô tư cùng với những khoảnh khắc háo thắng của một chú ngựa non háo
đá nữa. Hôm nay anh đã trở nên chững chạc rất nhiều. Có lúc em luôn gọi
đùa anh là "hảo 100" của em đáng 100 điểm như là gói mì vậy. Lúc đó anh
thật vui và hạnh phúc đến nhường nào. Nhưng rồi cũng khoảng thời gian
không lâu sau đó, anh lại làm khổ em rất nhiều, nhiều đến nỗi có những
lúc anh tưởng chừng như em đã không thể chiu đựng được những nỗi đau
ấy. Có đôi lúc anh rơi vào tâm trạng thiếu vắng, sợ hãi, đau khổ. Ở
phía trước là một màn đêm, tất cả đều tĩnh mịt và không lối thoát nhưng
bắt đầu từ đâu và khi nào anh cũng không hiểu được.
Đêm nằm nơi đây, sau một ngày dài mệt mỏi để nhìn lại
mình và khoảng thời gian đã qua, anh tự hỏi "từ khi nào mà anh lai tệ
đến như vậy? Từ khi nào anh lại lừa dối em, không quan tâm đến viêc học
của mình mặc cho em khuyên nhủ? Bây giờ anh muốn những gì? Cái gì anh
cần và làm cho anh hạnh phúc?"... Trời gần sáng, anh cũng tìm được
những gì mà mình cần biết. Anh đã mệt nhoài vì một ngày với những công
việc bận rộn và hai mắt cứ sụp xuống hoài nhưng anh có một niềm vui vô
cùng to lớn là "hiện tại anh đang có em bên cạnh". Với anh, tất cả là
tìm được lại chính mình, trở về "gói mì hảo 100" của em. Hãy cho anh
thời gian em nhé! Anh mãi yêu em.