Khi đó tôi chỉ suy nghĩ là gặp vì ba mẹ muốn, và một
phần cũng là để tôi có thêm một người bạn vì tôi mới chuyển từ thành
phố về, các bạn tôi đều ở thành phố cả nên tôi không có nhiều bạn ở đây
lắm.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh không có gì đặc biệt
lắm, tôi cũng không để ý kỹ gương mặt của anh ấy nữa. Sau hôm ấy, tôi
cũng không nghĩ là sẽ gặp lại anh, vì khi nói chuyện, tôi cũng nói rõ
mục đích của buổi gặp cho anh biết nhưng lại anh thường xuyên liên lạc
với tôi, phải nói là ngày nào cũng liên hệ với tôi, nhưng thật sự lúc
ấy, tôi không hề xác định là có tình cảm với anh. Không phải vì tôi có
người đàn ông khác, mà là vì tôi không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm.
 |
| Ảnh minh họa. |
Tôi không phải người vô cảm, trước anh, cũng có rất
nhiều người đàn ông đến bên tôi, yêu thương tôi, quan tâm đến tôi,
nhưng tôi không đặt tình cảm vào ai cả. Không phải là tôi kén chọn,
cũng không phải tôi kiêu sa, chỉ là vì lúc đó đối với tôi, tình cảm là
một thứ xa xỉ, và tôi không tin tưởng lắm vào tình yêu. Tôi sợ sẽ phải
đau khổ vì yêu, sợ sự chia ly. Vì vậy, khi anh theo đuổi tôi, tôi vẫn
giữ khoảng cách và cũng luôn nói ẩn ý với anh rằng tôi chưa nghĩ đến
chuyện tình cảm, tôi chưa muốn có sự ràng buộc nào cả. Thậm chí có đôi
lúc tôi còn lẩn tránh anh.
Khi đó công việc của anh là ngoài khơi, anh thường
phải đi ra ngoài giàn 1 tháng rồi mới về bờ được 2 tuần, nhưng ngày nào
anh cũng gọi điện thoại cho tôi. Rồi đến một ngày, anh hỏi tôi về
chuyện tình cảm của tôi dành cho anh, tôi đã nói là anh hãy cho tôi
thời gian để suy nghĩ. Và anh đồng ý. Một thời gian sau, anh lại hỏi
lại tôi lần nữa, và tôi đã gật đầu nhận lời anh. Khi đó tôi nghĩ rằng
hãy thử mở lòng và yêu anh xem sao, vì anh rất tốt, rất chu đáo với
tôi. Và sự nhiệt tình của anh khi chăm mẹ tôi bị tai nạn đã làm tôi cảm
động, và thế là tôi đến với anh.
Thời gian đầu khi quen anh, tôi vẫn giữ khoảng cách
với anh trong khi anh lại rất nhiệt tình với tôi. Anh giới thiệu tôi
với các bạn của anh, anh luôn muốn tôi đi cùng anh đến chỗ bạn bè anh.
Một hôm anh đưa tôi đi chơi và hỏi tôi có biết hôm nay là ngày gì
không, tôi trả lời là không biết, vì thật sự tôi không để ý hay có khái
niệm gì về ngày hôm ấy, và anh đề nghị tôi đến nhà của anh vì anh muốn
cho tôi biết nơi anh ở và những thứ thuộc về anh, nhưng tôi từ chối.
Trước khi đưa tôi về, anh nói với tôi hôm nay là ngày đặc biệt, rất đặc
biệt vì nó là ngày cách đây 3 tháng anh gặp tôi lần đầu. Ngày đầu tiên
chúng tôi gặp là thứ bảy, ngày 19 và hôm nay cũng là thứ bảy, ngày 19.
Khi anh nói, tôi thấy trong mắt anh có một nỗi buồn, và sau hôm đó về,
tôi bỗng thấy áy náy và thấy mình thật vô tâm. Vì vậy, hôm sau, tôi đã
nhắn tin cho anh là chúng ta nên kỷ niệm ngày đặc biệt này. Và buổi tối
hôm đó chúng tôi đã đi ăn tối, sau đó anh đưa tôi đến quán cà phê lần
đầu gặp. Và anh đã làm tôi thật sự hạnh phúc với hoa và nến, một buổi
tối rất lãng mạn và tôi thấy trong lòng mình dâng lên một cảm xúc kho
tả. Từ đó, tôi biết rằng, trong tim tôi đang có hình bóng của anh.
Rồi anh thay đổi công việc, một công việc tốt hơn,
một vị trí tốt hơn, nhưng anh bận rộn hơn, và anh phải chuyển lên thành
phố. Sinh nhật tôi, tôi chính thức giới thiệu anh với bạn bè đồng
nghiệp của tôi, và chúng tôi chính thức công bố mối quan hệ của mình
với gia đình tôi. Và cũng vào buồi tối sinh nhật mình, tôi đã đón nhận
nụ hôn đầu tiên của anh dành cho tôi. Và cũng từ lúc ấy, tôi biết tôi
đã yêu anh rồi.
Nhưng đến khi anh dạy cho tôi biết thế nào là yêu và
được yêu, thế nào là quan tâm đến người mình yêu thì chuyện tình cảm
của chúng tôi bắt đầu có vấn đề. Anh nhận được yêu cầu đi học ở nước
ngoài khoảng 1 năm. Anh hỏi tôi có dự định gì không, tôi nói anh cứ làm
những gì anh cho là tốt nhất, tôi sẽ ủng hộ anh trong mọi quyết định.
Anh hỏi tôi không muốn nghĩ cho hai đứa sao, tôi nói là tôi rất muốn
tốt cho hai đứa, nhưng nếu không còn lựa chọn nào khác, tôi sẽ chấp
nhận để anh được làm những gì anh muốn. Và anh đã nói với tôi sẽ cố
gắng làm những điều tốt đẹp cho hai người. Vì vậy mà tôi càng yêu anh
hơn. Và tôi đã nghĩ là không còn chuyện gì đáng lo nữa, tôi và anh sẽ
được hạnh phúc.
Nhưng, lại nhưng nữa. Đôi khi tôi ghét cái chữ nhưng
này vô cùng. Anh lại nhận lời phỏng vấn vào một công ty khác, lớn hơn,
lương cao hơn, cơ hội nhiều hơn và với năng lực của mình, anh đã thành công.
Nhưng đồng nghĩa với công việc mới này, tôi và anh phải xa nhau vì công
việc mới này bắt buộc anh phải ra nước ngoài đào tạo và công tác, thời
gian sẽ rất là lâu, có khi 4 đến 5 năm mới có thể về Việt Nam lại. Lúc
đó tôi đã rất sốc, cảm giác sợ mất anh làm tôi thấy hoang mang, lo sợ.
Tôi rất sợ mất anh.
Chúng tôi đã nói chuyện rất lâu, rất nhiều về vấn đề
này, nhưng vẫn không thể tìm ra cách giải quyết. Khi đó tôi do bản tính
ích kỷ của người con gái khi đang yêu không muốn mất người yêu nên đã
tìm mọi cách để giữ anh lại, tìm mọi cách để làm anh thay đổi suy nghĩ
vì khi đó, anh nói với tôi anh vẫn chưa quyết định có nhận lời đi hay
không, vì vậy tôi với hy vọng tình yêu sẽ giữ anh ở lại. Nhưng rồi
chính tôi lại động viên anh ra đi vì tôi biết, đây là cơ hội tốt để anh
có thể khẳng định mình, là cơ hội giúp anh thử thách và thăng tiến, và
cũng là cơ hội để anh lo cho gia đình mình. Nhưng khi anh nói anh sẽ ra
đi, tôi thấy mình như rơi xuống một hố sâu thăm thẳm, và tim tôi đau
khi anh nói đừng chờ anh về, hãy mở lòng và đón nhận người khác.
Tôi nói là tôi sẽ chờ anh về nhưng anh lại nói là
không biết bao giờ anh sẽ trở về, anh không muốn hứa hẹn gì cà, bảo tôi
đừng chờ. Tôi thấy bao hy vọng, bao niềm tin của mình bị vỡ tan như
bong bóng xà phòng. Và tôi đồng ý để anh ra đi, và để cho anh yên tâm,
tôi nói tôi sẽ vui vẻ tiễn anh lên đường. Khi anh đi rồi, tôi đã khóc
rất nhiều và sợ ba mẹ tôi buồn, tôi vẫn phải cố cười thật tươi, cố tỏ
ra không có việc gì đề ba mẹ yên lòng. Những ngày sau khi anh đi đối
với tôi là khoảng thời gian nặng nề và kinh khủng. Mỗi ngày tôi đều
phải tự nhủ với lòng là chỉ khóc hôm nay thôi, ngày mai không được khóc
nữa, và tự nhủ lòng là đừng nghĩ đến anh nữa, anh đã đi xa lắm rồi, có
lẽ tôi và anh không bao giờ gặp lại được đâu. Và bạn bè, người thân đã
khuyên nhủ, động viên tôi rất nhiều, và thời gian trôi qua, tôi nghĩ
mình đã có thể bình tâm trở lại, có thể quen với suy nghĩ anh đã đi xa
thì anh lại quay trở về.
Ngày anh quay về Việt Nam, tôi là người đầu tiên mà
anh gọi điện, và cũng là người đầu tiên mà anh gặp. Hôm anh và tôi gặp
lại nhau cũng chính là ngày sinh nhật của anh, nhưng tôi lại không
chuẩn bị quà cho anh, vì tâm trạng của tôi khi đó thật khó nói. Tôi rất
vui khi anh quay trở lại, nhưng nỗi đau khi anh ra đi vẫn còn đó, tôi
cứ nghĩ là nó đã lành nhưng không phải vậy, gặp anh lòng tôi lại nổi
sóng, và tôi sợ. Lòng tôi đầy mâu thuẫn, tôi rất muốn quay lại với anh
nhưng tôi lại sợ anh lại rời bỏ tôi thêm một lần nữa, anh lại nói anh
thích được thử thách, thích được mạo hiểm thêm một lần nữa.
Anh nói với tôi được gặp lại tôi là một món quà ý
nghĩ nhất mà anh nhận được. Và rồi chúng tôi lại quay lại với nhau,
nhưng trong lòng tôi và anh đều biết rõ, giữa chúng tôi đã có một
khoảng cách nhưng hai chúng tôi lại cố tình né tránh vấn đề này. Nhưng
càng né trách thì chúng tôi càng nhận ra mình đang gượng ép, mặc dù rất
cố gắng nhưng khoảng cách giữa tôi và anh vẫn không mất đi. Anh nói anh
không có nhiều thời gian cho tôi, anh không muốn tôi thiệt thòi, không
muốn lở dở tương lai của tôi. Anh đã nói rất nhiều, tôi cố gắng thuyết
phục anh là tôi chấp nhận, tôi sẽ chờ anh, nhưng anh vẫn cứ đẩy tôi ra
xa. Và không muốn tạo cho anh thêm áp lực, thêm suy nghĩ, tôi đồng ý
dừng lại.
Anh mong hai chúng tôi sẽ là bạn. Nhưng tôi đã từ
chối, tôi nói với anh tôi sẽ không giận anh, không hận anh, nhưng tôi
sẽ không làm bạn với anh, tôi muốn tôi với anh là hai người xa lạ. Tôi
đã hỏi anh là anh có thể thề với tôi là anh hoàn toàn thật lòng muốn
dừng lại, tôi muốn anh nhìn vào mắt tôi và nói nhưng anh không làm như
vậy. Anh ngoảnh mặt đi và nói rằng chấm dứt là tốt cho tôi. Và một lần
nữa tôi lại thấy hụt hẫng, thấy chơi vơi. Tôi cố tỏ vẻ cứng rắn, không
cho phép mình rơi nước mắt trước mặt anh, nhưng sau đó tôi lại khóc,
khóc như chưa bao giờ được khóc.
Ba mẹ lo lắng khi thấy tôi suy sụp, tôi không thể nói
với ba mẹ được, tôi cũng không nói với ba mẹ là tôi với anh đã gặp lại,
tôi không muốn ba mẹ buồn. Ngày tôi và anh chia tay cũng là ngày giáp
tết, tôi thấy tâm trạng của mình thật tệ, và tôi đã phải dùng tới thuốc
an thần để ổn định tinh thần, nhưng vẫn không thể tốt hơn, và tôi quyết
định đi du lịch. Tôi biết ba mẹ sẽ buồn vì ngày tết mà tôi lại đi xa,
nhưng tôi không thể ở nhà được, tôi cần phải đi đâu đó để giải toả tâm
trạng. Tôi đã nghĩ là sau lần này, tôi và anh sẽ không còn liên lạc
nữa, vì anh sẽ không liên lạc với tôi nữa, và tôi một phần vì cái tôi
của mình tôi sẽ không cho phép mình nhắn tin cho anh nữa.
Ngày mùng 1 tết, tôi nhận được tin nhắn chúc mừng của
anh. Có lẽ là ngày tết nên tâm trạng tôi đã tốt hơn, và tôi nghĩ là năm
mới đến rồi, chuyện gì năm cũ hay cho qua đi, anh là người tôi yêu,
chúng tôi đã rất yêu nhau, và có lẽ chúng tôi không có duyên phận nên
phải xa nhau, thôi thì hãy cho qua mọi chuyện, hãy để cho nhau thanh
thản, và tôi đã nhắn tin chúc mừng anh, và báo cho anh biết là tôi đang
đi du lịch. Chuyến đi xa đã giúp tôi bình tâm lại, thấy tâm trạng mình
tốt hơn và tôi có thể tự tin cười thật tười, tôi thấy vui vì mình đã có
thể lại cười như trước.
Nhưng rồi anh lại nhắn tin cho tôi, nói rằng tâm
trạng anh đang rất tệ, anh đang thấy bế tắc, đang thấy hoang mang, đang
đi sai hướng và đang dần đánh mất mình, anh thấy suy sụp khi những điều
anh yêu thương tin tưởng đang mất đi. Đọc tin nhắn của anh, tôi lại
thấy lòng mình nổi sóng. Tôi biết tôi sẽ không thể thấy thoải mái, vui
vẻ khi anh suy sụp. Và tôi bỗng thấy lo sợ nếu anh thật sự suy sụp, nếu
anh thật sự đánh mất mình. Tôi không muốn trông thấy anh như vậy, tôi
đồng ý xa anh vì muốn anh có thể tập trung vào sự nghiệp, vào gia đình
của mình. Tôi thấy lo sợ, sợ anh sẽ có những quyết định sai lầm trong
lúc tinh thần không ổn định. Tôi sẽ đau lòng lắm nếu thấy anh như vậy.
Tôi không muốn chuyện này đến với anh. Tôi muốn anh có thể sống vui vẻ,
thoải mái và hạnh phúc. Và tôi thấy không yên tâm, thấy lo lắng không
biết anh như thế nào.
Tôi đã đấu tranh tư tưởng, đã suy nghĩ rất nhiều có
nên đi gặp anh không. Tôi không muốn làm một cái bóng cứ lẽo đẽo sau
lưng anh, tôi muốn quên hết mọi chuyện, nhưng rồi lý trí tôi lại thêm
một lần nữa thua con tim của tôi. Và tôi lại đi gặp anh. Chúng tôi đã ở
bên nhau, nói với nhau rất nhiều chuyện, và anh đã hỏi tôi có muốn cưới
không, nhưng tôi đã từ chối. Không phải vì tôi đã hết yêu anh, không
phải là tôi không muốn cưới anh, nhưng tôi biết anh chưa muốn ràng buộc
lúc này, tôi không muốn gượng ép. Và chùng tôi lại quay lại với nhau
thêm một lần nữa. Lần này tôi đã hy vong là khi anh đã hỏi cưới tôi,
thì anh đã xác định được lòng mình, đã có thể giải toả bớt những suy tư
trong lòng, vì vậy tôi lại yêu anh một cách không đắn đo, suy nghĩ.
Và ngày Valentine đến, tôi hồi hộp mong chờ anh, vì
anh nói anh sẽ về với tôi, nhưng tôi chờ mãi mà vẫn không thấy anh về.
Tự ái tôi đã không nhắn tin cho anh, nhưng rồi tôi lại lo anh xảy ra
chuyện, lại thêm một lần nữa tôi dẹp bỏ cái tôi của mình xuống và gọi
cho anh. Nhưng khi nghe thất giọng anh, tôi biết anh vẫn bình thường
thì có một cái gì đó bóp chặt trái tim tôi. Rồi anh nhắn tin cho tôi,
nói tôi hãy quên anh đi, nói là anh vẫn chưa sẵn sàng và dành hết tình
cảm cho tôi. Lúc này thì tôi thật sự suy sụp, thật sự thất vọng và đau
đớn. Tôi hỏi anh tại sao lại đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy, nếu đã
không xác định được lòng mình thỉ tại sao lại quay về tìm tôi, tại sao
cứ hết lần này tới lần khác gieo cho tôi hy vọng rồi lại làm cho tôi
thất vọng. Anh nói xin lỗi tôi, vì anh không xác định được anh đang
muốn gì, cần gì lúc này, xung quanh anh đang nhiều điều bất ổn, anh
không muốn tôi vì anh mà suy nghĩ. Anh mong tôi hãy thông cảm cho anh.
Tôi thấy mình như đang ở dưới một vực thẳm sau hun
hút, tôi hoang mang, tâm trí tôi hoảng loạn và tôi không ngủ đuợc ngay
cả khi đã dùng thuốc an thần. Tôi ước mình có thể khóc thì có lẽ đã tốt
hơn cho tôi nhưng tôi không thể khóc được, lòng tôi trống rỗng không có
một chút ý thức hay cảm giác gì nũa. Anh về kiếm tôi, và nói tôi hãy
tin anh, cho anh thời gian. Tôi biết mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm,
nhưng tôi cũng thấy mệt mỏi lắm rồi. Tôi đồng ý cho anh thời gian để ổn
định, để bình tâm nhưng còn tôi, tôi biết mình sẽ không thể bình tâm
được, tôi sẽ không thể thanh thản như trước, tôi thấy mệt mỏi rồi.
Nhưng tôi lại không muốn nói lời chia tay lúc nay, tôi thấy mình không
còn là mình nữa, tôi thấy bao nhiêu tự tin, hãnh diện của mình bếin đau
mất hết.
Tôi vẫn sống, nhưng niềm tin và hy vọng của tôi không
còn như trước nữa. Tôi thấy mình bất lực, tôi thấy ghét bản thân mình
lắm. Tôi không muốn sống trong tâm trạng lo lắng bất an nhưng lại cũng
không muốn xa anh. Phải chăng tôi đang tự làm khổ mình, đang tự đẩy
mình vào bế tắc?
Song Liên